Yêu sao đời chăn chiên Sớm tới chiều rong ruổi Cả ngày đi theo đàn Đầy miệng lời ca ngợi
Tiếng chiên non ngơ ngác Tiếng cừu mẹ dịu hiền An nhiên dưới mắt gác Chúng biết chàng gần bên
Thần đồng nội làm gì nơi ấy / Giữa rập rờn bãi sậy bên sông?
Mặt trời mang ánh sáng / Lên cho bầu trời vui / Chuông reo mừng khắp trời / Đón mùa Xuân vừa đến.
Tôi đi tới Vườn Yêu, và thấy / Một cảnh chưa từng thấy bao giờ: / Một Nhà Nguyện dựng lên chính giữa / Thảm xanh tôi nô giỡn ngày xưa.
Vườn tiên có một hoa xinh / Núi cao có một ngọc lành đợi bay.