“Be a buddy, not a bully” hay là chủ nghĩa ngây thơ tự nguyện

Manto, ngồi bên cửa sổ ngắm cuộc xé đôi Pakistan-Ấn, chép lại vài chuyện hay ho. Ví như ông Hồi giáo đi hôi của về mới phát hiện mình vừa lặc lè cõng bị thịt lợn. Hay là ông không rõ đạo gì lộn cổ xuống giếng khi định giấu tải đường, tổ dân phố nếm thấy ngọt liền suy tôn là thánh. Không rõ có lập thành hoàng như các ông bà trộm Việt Nam không.

Mình ngồi đọc, dịch, cười chuyện nhảm láng giềng đã lâu, cũng chưa tưởng tượng ra cái lúc ngồi bên cửa sổ, nhảy hết tab này đến tab khác ngắm cuộc lộn xộn nhà mình mà cười méo miệng như bây giờ.

Bây giờ là lúc những chuyện láng giềng, nhảm hoặc không nhảm, đều dựng lên làm cái gương. Bây giờ là lúc những lần xem thời sự bĩu môi, đọc blog rồi cười khẩy, lướt facebook ngứa miệng vài câu rồi lượn, cần chắt lọc xem cái gì giữ, cái gì quăng. Bây giờ là lúc cần quyết định làm gì với thực tế, từ những tri nhận tưởng đã sáo mòn về thực tế.

Mình, tuy nhiên, chỉ nghĩ được mỗi một điều rất ích kỷ, đấy là cái cơn bão nhân tạo rồ ga kia đừng có quét qua nhà người thân mình. Với bạn bè mình. Đừng quét qua đâu cả, là tốt nhất, nhưng nếu có quét, thì đừng quét qua nhà người thân mình.

Thực tế đấy.

Continue reading ““Be a buddy, not a bully” hay là chủ nghĩa ngây thơ tự nguyện”

Advertisements

[vi] J.R.R. Tolkien – The Battle of Pelennor Fields

Chúng ta nghe kể tù và rúc   vang lừng vùng đồi xanh,
sắc thép chói ngời trên thép buốt   sáng lòa vương quốc Nam.
Sải chân tuấn mã dài bước vó   về đây Staningland
như ban mai nổi ào trận gió.   Chiến tranh rừng rực lên.
Nơi ấy Théoden trút hơi cuối,   Thengling bao oai hùng;
từ rày cung điện vàng chân núi   cùng rờn xanh những đồng
mạn Bắc ngựa đàn bờm xoãi gió   chớ còn mong người về,
chúa công chủ tướng ngàn kỵ sĩ.   Déorwine cùng Dúnhere,
Harding nghe kể cùng Guthláf,   cùng Grimbold kiên gan,
Herefara cùng với Herubrand,   Fastred cùng với Horn,
nơi ấy xông lên rồi ngã xuống,   bỏ mình chốn quê người:
xuân xanh tráng sĩ Gò Mundburg   đất cao nay chôn vùi
bên đồng đội sánh ngang tôn quý,   các vương hầu Gondor.
Từ rày Hirluin Đẹp Đẽ   miền đồi xanh bờ xa,
Forlong lão tướng bao mùa trận   miền hoa nở tràn thung
chữ xưa tên gọi rằng Arnach,   lỗi hẹn ngày hồi hương,
giữa khúc khải hoàn người vắng bóng;   anh em cung thủ cao
Derufin, Duilin bách trúng   lỗi hẹn nguồn nước sâu
những hồ đầu Morthond tăm tối   dưới bóng núi giăng giăng.
Cái chết viếng thăm khi ngày tới   và khi đêm khép màn,
vương tôn hạ tiện đều tay bắt.   Giờ đây trải tháng năm
Gondor chăn cỏ xanh họ đắp   im lìm bên dòng sông.
Dòng sông sắc xám như dòng lệ,   ngày nay loang ánh ngân,
ngày ấy đỏ ngầu cơn thịnh nộ,   tế cuồng như ngựa hoang:
sóng sông bằng bọt nhuộm bằng máu,   chiều phóng hỏa mặt trời
như đồi hiệu cháy lửa hiệu báo   đêm truyền tin các nơi;
ban mai sương đỏ giọt sương rỏ   Rammas Echor rơi.

__

LotR the third and last. Also, happy Tolkien Reading Day.