[vi] S. T. Coleridge – Kubla Khan

Hốt-Tất-Liệt mến Thượng-Đô tiên-cảnh,
Chọn đất lành xây thưởng-lạc-cung
Trên đất ấy sông thiêng Alph chảy
Qua triền-miên vô-để-động trập-trùng
Xuống biển vô-minh không động ánh dương hồng.

Một chục dặm phì-nhiêu bát-ngát
Vâng lệnh vua tường tháp quây rào
Bách-hoa-viện muôn màu đua thắm
Trầm ướp thơm tiếng suối dạt-dào.
Rừng cổ-thụ trải ôm nếp cỏ
Lá xanh tươi hứng nắng xạc-xào.

Continue reading “[vi] S. T. Coleridge – Kubla Khan”