[vi] Margaret Atwood – Hair Jewellery

Phải có một đường nói về nó chứ, hay là phương pháp, hay thủ thuật, chữ tôi cần đây rồi, nó diệt được khuẩn. Nói tiếp, hay thủ thuật nào đó, có lối nghĩ về nó mà không đổ máu và như thế sẽ không đau; đắm say nhớ lại khi thanh thản. Tôi cố dựng lại hình ảnh của mình thời đó, của cả anh nữa, nhưng cứ như dựng dậy kẻ chết rồi. Làm sao tôi biết không phải mình đang bịa đặt ra cả hai chúng ta, và nếu không phải bịa đặt đất sẽ thực sự là dựng dậy kẻ chết, là đùa với lửa. Việc gì tôi phải quấy rầy những kẻ ngủ mê, những kẻ mộng du ấy, giữa vòng tuần hành cơ học quanh những phố chúng ta từng sống, mỗi năm một nhạt nhòa thêm, giọng một rin rít thêm tới khi chỉ còn như tiếng ngón tay miết trên mặt kính ướt: ri rỉ như côn trùng, trong suốt như thủy tinh, không thành chữ. Với người chết chẳng bao giờ anh dám chắc là do họ tự muốn về hay do người sống muốn họ về. Lối giải thích quen thuộc là họ muốn chỉ bảo ta gì đó. Tôi không chắc mình có tin điều đó: lần này có vẻ tôi cần chỉ bảo họ thì hơn.

Advertisements