[vi] 北方有佳人

Đăng cao khâu nhi vọng viễn

Lý Bạch

Lên gò cao, ngóng bể khơi.
Xương sáu ngao thành bụi,
Về đâu ba đỉnh trôi?
Cây dâu thần gãy nửa
Sóng nhấn chìm mặt trời!
Thềm ngọc cung vàng một giấc mộng
Thủy hoàng Vũ đế chờ đến hoài!
Kình ngạc hết cách cưỡi
Tinh vệ mất công toi.
Ngươi chẳng thấy mộ Tần lăng Hán ra tro hết
Chăn dê cậu nhỏ thắp đèn chơi!
Trộm vào bới vàng ngọc
Hồn thiêng đành bó tay!
Cùng binh độc vũ giờ thế thế
Đỉnh Hồ còn muốn cưỡi rồng bay?

(Tương kiến thời nan biệt diệc nan)

Lý Thương Ẩn

Chẳng gặp thì thôi, chẳng dễ rời
Gió đông hiu hắt cánh hoa rơi
Tằm xuân đến thác tơ đành dứt
Nến cũ thành tro lệ mới phai.
Gương sớm những sầu phơ tóc rối
Ca khuya chợt hiểu buốt trăng ngời.
Bồng sơn lối ấy gần xa nhỉ
Cậy chút chim xanh hỏi giúp người.

Uổng ngưng mi

Tào Tuyết Cần

Vườn tiên có một hoa xinh
Núi cao có một ngọc lành đợi bay
Ừ thì chẳng có duyên may
Sao vời vợi giữa kiếp này gặp nhau?
Ừ thì duyên số nhiệm màu
Sao chưa được một bể dâu đã tàn?
Một người luống sức thở than
Một người thương nhớ muôn vàn cũng không.
Một là bóng nước trăng trong
Một là hoa ảnh trập trùng trong gương.
Trách nào con mắt chứa chan
Mà thu đi rồi đông lại,
xuân tàn rồi hạ tới,
vẫn đôi hàng rưng rưng.

Đề đô thành Nam trang

Thôi Hộ

(xếp theo mức độ không liên quan)

Ngày này năm ngoái cửa đây
Hoa đào trước gió hồng lây má đào.
Má đào chẳng biết đi đâu
Hoa đào vẫn đấy cười chào gió xuân.

*

Ngày này năm ngoái cửa đây
Môi đào má đỏ hoa say sắc người.
Môi đào má đỏ đâu rồi
Gió xuân vô ý vẫn cười cợt hoa.

*

Hoa soi má tóc soi mây
Thềm này băm sáu lăm ngày đây thôi.
Mà em về chốn nào rồi?
Hoa lùa tóc gió nhìn tôi nhơn cười.

*

Vách đất tay ai giờ ngọc múa
Bút thần lóng lánh năm hào quang
Làm ta cứ ngỡ đào năm ngoái
Vẫn nhoẻn nhoen cười khi gió sang.


2004-2007, juvenilia thời điếc không sợ súng.

Advertisements

“Be a buddy, not a bully” hay là chủ nghĩa ngây thơ tự nguyện

Manto, ngồi bên cửa sổ ngắm cuộc xé đôi Pakistan-Ấn, chép lại vài chuyện hay ho. Ví như ông Hồi giáo đi hôi của về mới phát hiện mình vừa lặc lè cõng bị thịt lợn. Hay là ông không rõ đạo gì lộn cổ xuống giếng khi định giấu tải đường, tổ dân phố nếm thấy ngọt liền suy tôn là thánh. Không rõ có lập thành hoàng như các ông bà trộm Việt Nam không.

Mình ngồi đọc, dịch, cười chuyện nhảm láng giềng đã lâu, cũng chưa tưởng tượng ra cái lúc ngồi bên cửa sổ, nhảy hết tab này đến tab khác ngắm cuộc lộn xộn nhà mình mà cười méo miệng như bây giờ.

Bây giờ là lúc những chuyện láng giềng, nhảm hoặc không nhảm, đều dựng lên làm cái gương. Bây giờ là lúc những lần xem thời sự bĩu môi, đọc blog rồi cười khẩy, lướt facebook ngứa miệng vài câu rồi lượn, cần chắt lọc xem cái gì giữ, cái gì quăng. Bây giờ là lúc cần quyết định làm gì với thực tế, từ những tri nhận tưởng đã sáo mòn về thực tế.

Mình, tuy nhiên, chỉ nghĩ được mỗi một điều rất ích kỷ, đấy là cái cơn bão nhân tạo rồ ga kia đừng có quét qua nhà người thân mình. Với bạn bè mình. Đừng quét qua đâu cả, là tốt nhất, nhưng nếu có quét, thì đừng quét qua nhà người thân mình.

Thực tế đấy.

Continue reading ““Be a buddy, not a bully” hay là chủ nghĩa ngây thơ tự nguyện”