[vi] S. T. Coleridge – Kubla Khan

Hốt-Tất-Liệt mến Thượng-Đô tiên-cảnh,
Chọn đất lành xây thưởng-lạc-cung
Trên đất ấy sông thiêng Alph chảy
Qua triền-miên vô-để-động trập-trùng
Xuống biển vô-minh không động ánh dương hồng.

Một chục dặm phì-nhiêu bát-ngát
Vâng lệnh vua tường tháp quây rào
Bách-hoa-viện muôn màu đua thắm
Trầm ướp thơm tiếng suối dạt-dào.
Rừng cổ-thụ trải ôm nếp cỏ
Lá xanh tươi hứng nắng xạc-xào.

Continue reading “[vi] S. T. Coleridge – Kubla Khan”

Advertisements

[vi] John McCrae – In Flanders Fields

Anh túc nở trên đồng Flanders đỏ
Giữa thập tự cao, hàng lại hàng.
Đây, nhà ta. Trên kia, trời tỏ,
Chiền chiện tung tiếng hót thênh thang.
Tiếng hót chìm giữa súng rền vang.

Ta, người chết. Mới ngày qua đó,
Chúng ta cười nắng sớm, ngắm hoàng hôn,
Trái tim trẻ nhịp với ngàn tim đỏ;
Nay giữa Flanders đồng trống ta nằm.

Hãy nối tiếp đội ngũ này chống địch:
Tay ta xuôi, truyền lại cho người
Ngọn đuốc sáng: tay người hãy nắm.
Nếu phụ lòng tin những kẻ lìa đời,
Anh túc nở, nhưng mắt ta không nhắm
Giữa đồng Flanders gió thổi tơi bời.

(Companion piece for The Blind Assassin. Original.)

[vi] Emily Dickinson – A narrow fellow in the grass

Một gã hẹp người trong cỏ
Đôi khi chạy qua –
Có thể bạn đã gặp gã rồi –
có phải
nhận ra gã bất ngờ.

Cỏ rẽ đôi như lược chải –
Ngoắt qua vệt lốm đốm màu –
Rồi khép lại quanh chân bạn
Lại mở ra ở đằng sau –

Gã thích mặt đất rắn cứng
Lạnh khô chẳng trồng được ngô –
Nhưng chạy chân không ngày nhỏ
Hơn một lần vào ban trưa

Tôi gặp, tưởng roi đang quật
Duỗi dài người giữa nắng hè
Khi cúi người định giữ lại
Nó nhăn mình rồi biến đi –

Cư dân đồng nội nhiều kẻ
Tôi quen, họ cũng quen tôi –
Gặp họ lòng tôi rộng mở
Tình thương mến chẳng nên lời –

Nhưng chẳng bao giờ gặp gã
Có hay không ai đi cùng
Mà không rùng mình nín thở
Nhận ra số không trong xương.

(Companion piece for The Blind Assassin. Original.)